Tôi chợt có quá nhiều cảm xúc khi “lòng nhớ ban mai nao mẹ vẫn trẻ, tay cầm tay con vào đời, là hạnh phúc cho con nương nhờ”. Từ đó tôi suy nghĩ là đưa ra lời khuyên: khi ba mẹ quyết định cho con đi du học, dù là tuổi 15 hay 19, thì cần trang bị cho con những gì?

803_original

Con trai nuôi đi du học năm đầu về, tôi hỏi ngay: con có hút thuốc không? Nó nói: Dạ có, tại mùa đông con cô đơn và căng thẳng quá. Tôi mặt thì cười, nhưng lòng đau tê tái với các câu hỏi tại sao đâm xé ngang tim:

tại sao con không chia sẻ với bố?

tại sao bố mải lo kiếm tiền quá mà không hỏi thăm con?

tại sao không có ai bên con những lúc như vậy?

3 điều dạy con cần phải luôn tỉnh táo và biết xoay sở khi đi du học:

1. Con sẽ đặt niềm tin vào ai?

Bạn bè mới, con có được chia sẻ những điểm yếu của mình, mà không sợ bị nói xấu sau lưng. Người lớn, ngoài thầy cô ra, thì có đáng để con tin tưởng chơi thân hay không. Nếu bị cám dỗ, ai sẽ ở đó mà bảo vệ con. Ngày xưa có vài người bạn của tôi khi đi du học cũng từng gặp gỡ những người bán hàng đa cấp. Tôi xin dừng kể câu chuyện này tại đây.

2. Con sẽ gọi cho ai khi gặp khó khăn?

Lúc bị bỏ rơi một mình ở tàu điện ngầm mà không có tiền, tôi không biết phải gọi cho ai. Nếu không nhờ người lạ cho đủ 45 xu để có một chuyến đi từ Orchard về Bishan, chắc mình ngủ lại ở ga tàu điện. Ở Singapore thì an toàn, chứ ở nước khác mà lạc một mình lỡ có chuyện gì thì thiên thần hộ mệnh sẽ bay từ đâu ra?

3. Con sẽ làm gì khi bị ốm nặng?

Ai sẽ nấu cháo cho con? Ai sẽ đặt khăn ướt lên trán con? Ngày xưa, có một lần vào bệnh viện ở Singapore một mình để chụp hình vì bác sĩ chuẩn đoán nhầm là bị khối u trong thận, tôi đã vô cùng hoang mang, tưởng sẽ chết một mình ở nơi đất khách. Tưởng sẽ không sống được đến năm tuổi 30.

Sống hết tuổi vị thành niên với ba mẹ khi họ còn trẻ là sướng nhất. Những lần tôi gặp hoạn nạn, đều may mắn thoát ra một cách lành lặn. Nhưng đã từng có gia đình nhà rất giàu có ở Quy Nhơn đã mất 1 tỷ đồng để mang xác con từ Mỹ về sau một tai nạn. Và từ đó, họ đã từ bỏ tất cả của cải chỉ để thờ con.

*****

KHI NÀO CHO CON ĐI DU HỌC? (Phần 2)

“Ngồi nghe biển hát rì rào, như lời ru từ thủa ấu thơ…”

Năm 2000, khi mới qua Singapore, cứ mỗi lần nghe bài hát “Lời ru cho con” từ cái Walkman mượn của Nguyen Thanh Trung là lại khóc ra nước mắt. Gọi điện thì không dám vì nói chuyện có 5 phút mà mất $10 thẻ điện thoại Singtel. Viết thư tay cho mẹ thì không dám kể chuyện buồn, mà chỉ dám kể chuyện bình thường đến vui thôi. Đợi 1 tháng sau mới có thư của mẹ và cô bạn con gái dễ thương Hien Phan kể về những điều đẹp huyền diệu ở Quy Nhơn (14 năm rồi vẫn vậy).

Mẹ nói là trên TV bọn nhỏ thắng chuyến đi du lịch Singapore mà bọn nó mừng quá trời, con mẹ được ở luôn bên Singapore 4 năm chưa thấy gì. Có những người bạn của con vẫn còn ở Singapore đến tận bây giờ. Phụ huynh của tất cả bọn con chắc ai cũng tự hào về sự hy sinh thiếu thốn tình cảm để con được bay và xa, mẹ nhỉ?

Rồi những bước chân yếu ớt của con ở nơi đất khách, có lúc chạy ra chỗ khác chơi riêng vì các bạn khác không hiểu mình, có lúc con bị bỏ lại một mình ở ga tàu điện vì hết tiền trong thẻ và trong túi phải đi xin đồng xu của người lạ, có lúc con ăn mì gói nhiều quá bị táo bón trầm trọng, có lúc con đi quanh sân vận động trường đến 10 vòng để viết cho xong ca khúc “Xa nhà”. Những câu chuyện ba mẹ không bao giờ biết, vì con chưa bao giờ kể.

Nhưng mà có những người anh người chị người bạn tuyệt vời luôn ở bên cạnh con. Nhiều lắm, nhiều lắm, và con biết ơn là ba mẹ đã luôn dạy cho con phải sống nhân từ để trên đường đời, không bao giờ mình thấy cô đơn. Cảm ơn riêng anh Pham Quang Chi đã giúp em lớn lên nhiều và tự đi trên đôi chân của mình khắp thế gian.

*****

KHI NÀO CHO CON ĐI DU HỌC? (Phần 1)

Nếu được lựa chọn lại, mình sẽ muốn được đi du học từ năm 19 tuổi. Vì mình muốn trải qua giai đoạn vị thành niên cùng ba mẹ khi họ còn trẻ.

Đi du học 10 năm về, ba mẹ đã già. Nhiều suy nghĩ quá khác biệt đôi lúc không thể nào níu lại gần. Hôm nay lễ tri ân cho em trai, mẹ nhất định không lên sân khấu, vì bảo nhìn mình giống… bà nội.

Du học sớm cũng tốt, nhưng mất đi cơ hội được thấy ba mẹ khoẻ mạnh với nụ cười tươi rói và đôi chân săn chắc. Ba mẹ cũng mất đi cơ hội được thấy con mọc cánh vươn vai. Rồi con đi du học mà không về thì những phút giây bên nhau lúc nào cũng là quá ngắn, chỉ thấy được phần nổi của tảng băng để rồi lại tập làm quen trở lại với sự vắng mặt vô hình.

Muốn được sống cùng ba mẹ khi họ còn trẻ quá! Làm sao đây???

Advertisements